Trương Bốn là cán bộ nghiên cứu, học ở nước ngoài nhưng không phải ở Nga, có nghĩa là bằng thật chứ không phải hữu nghị. Thời buổi suy thoái, chỉ biết đánh cờ online, chơi phỏm trực tuyến cho hết giờ làm việc. Vốn thông minh, có học lại thừa thời gian, chẳng mấy mà hắn nức tiếng trên khắp các diễn đàn. Một hôm, hắn cho đại cao thủ chuyên giải cờ thế Bờ Hồ gục liền ba ván. Đại cao thủ lè lưỡi kính phục, cờ này phải cỡ như Đế Thích. Quen chém gió trà đá vỉa hè, Trương Bốn nhún vai, Đế Thích hay Đế Yêu gặp tớ cũng mất điện toàn thành phố.

Nghe tin đồn như vậy, Đế Thích tức lắm, bèn bay xuống trần thách đấu. Quả nhiên tiếng đồn trong dân cấm có sai. Trương Bốn hạ Đế Thích ba ván liền, ván đầu hắn dùng pháo đầu tấn công, ván sau chơi mã quỳ, ván sau nữa chơi pháo gánh. Đế Thích thua tâm phục khẩu phục, chỉ đề nghị hắn giải thích vì sao hắn lại chơi đa dạng đến như thế. Trương Bốn cười, đại nhân không biết đó thôi, giờ dưới hạ giới bí kíp bán đầy chợ sách cũ, chẳng qua mấy ai chịu học đến đầu đến đũa. Đế Thích vỗ vai hắn, chú em quả là trung thực, ta thích rồi đấy- y như cách nói của mấy giám khảo các trò chơi âm nhạc đang hoành hành trên màn ảnh nhỏ. Trương Bốn gật đầu, bác thích em chỉ vì tài đánh cờ thôi à, nói cho bác biết, em còn nhiều món nghề ăn chơi lắm nữa đấy, thi ca nhạc họa đủ cả. Đế Thích bảo, vậy thỉnh thoảng ta xuống chơi với chú em nhé. Trương Bốn làu bàu, đây chơi cả năm cả tháng rồi, giờ chỉ muốn có đề tài mà làm, nhưng thôi, chơi với VIP về sau kiểu gì cũng có lợi.

Một hôm, đang thi thiu ngủ trong phòng thí nghiệm-phải nói thêm là với nhiệt độ, độ ẩm lý tưởng cũng như sự tĩnh lặng, phòng thí nghiệm của hắn là thiên đường dành cho Hội những người yêu ngủ đến cuồng nhiệt-thì hắn bị hai tên quỷ sứ lôi đi. Trương Bốn không giãy giụa gì, bởi hắn không dại mà gây sự với những thành phần như vậy. Hắn chỉ nhẹ nhàng hỏi là sẽ được đưa đến đâu. Hai tên quỷ sứ lúc đầu không nói, sau được hắn khen là đẹp trai, vội thông báo rất bí mật là do cuộc sống của hắn dưới dương gian như bị đọa đầy, nên giờ hắn được lên thiên đường. Thế là suốt quãng đường đi, hắn hát luôn miệng cho hai tên quỷ sứ nghe, từ nhạc xanh đến nhạc đỏ, từ nhạc vàng đến nhạc jazz, thỉnh thoảng lại đổ một hai câu vọng cổ. Hai tên quỷ sứ cũng hòa giọng, một tên khoe trước kia vốn là nhạc công trong dàn nhạc thiên đình, chỉ vì nhìn trộm tiên nữ tắm mà bị giáng làm quỷ. Trương Bốn thở dài, thiên đình gì mà ngặt thế, đàn ông nhìn đàn bà là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu thôi mà.

Phán quan nhìn Trương Bốn chăm chú, lâu lắm mới có một linh hồn vào thiên đường mà không phải đút lót gì. Càng ngạc nhiên hơn khi thấy hắn chẳng có gì nổi bật cả. Rất phi lý, bởi đến Đường Tăng muốn lấy kinh là việc chính Phật Tổ ra lệnh mà còn mất cái bát vàng cho A Nan, Ca Diếp. Trương Bốn hiểu ý, vội thưa rằng, trước kia ở trần gian em cũng khổ lắm bác ạ, từ nhỏ đến lớn chỉ biết lao đầu vào học hành, nghiên cứu, mà có mấy khi được ăn no uống say đâu. Phán quan gật đầu, ta hiểu ta hiểu, rồi cầm chiếc bút lên, ký vào tờ lệnh để đưa hắn vào thiên đường. Bút vừa hạ xuống thì Đế Thích cưỡi đà điểu thần chạy đến, giơ tay ra hiệu dừng lại, đúng lúc và kịch tính y như những cảnh thường thấy trong phim kiếm hiệp. Phán quan ngẩn người ra, thôi chết, nhầm à, thế nhưng không phải lỗi của tôi, chỉ là vì sao giờ lắm Trương Bốn trong số thế cơ chứ, hết Trương Bốn giám đốc lại đến Trương Bốn thợ xây, Trương Bốn nghệ sỹ, giờ biết làm thế nào. Đế Thích bảo, thôi đằng nào chuyện cũng xảy ra rồi, giờ tìm cách sửa. Trương Bốn lắc đầu, thôi em xin các đại nhân, cuộc sống em ở dưới trần gian khổ lắm, lương thì ba cọc ba đồng, đề tài thì không xin được do chả có tiền mà chạy, về nhà thì vợ lườm nguýt, láng giềng thì động chút là bắt nạt, em cứ ở trên này cho nó sướng. Lại nói thêm, giờ em mới hiểu tại sao chưa thấy người chết nào quay lại dương gian cả, bởi chết đúng là sướng, giờ các đại nhân cứ ỉm đi, ai biết đấy là đâu. Đế Thích bảo, thôi chú em chịu khó quay lại dương gian, thỉnh thoảng ta còn lẻn xuống đánh cờ vói chú, Trương Bốn thở dài, hóa ra là cũng chẳng phải tử tế gì lắm, chỉ vì ván cờ mà thôi, lại tự an ủi mình, ông Đế Thích này còn hơn chán vạn người, là bởi sống có đam mê.

Một lúc sau, phán quan quay ra, thì thầm với Đế Thích là đã tìm được xác ông chủ lò mổ gia súc để cho Trương Bốn nhập vào. Trương Bốn bảo, lần sau các đại nhân cứ nói to lên, nói nhỏ làm gì vì kiểu gì em cũng nghe được. Phán quan và Đế Thích ngạc nhiên hỏi tại sao. Trương Bốn bảo, các đại nhân không biết đâu, ở dưới dương gian bọn em chuyên nghe trộm nhau, thú vui ấy tuyệt vời lắm. Lại rụt rè đề nghị, hay cho em nhập hồn vào một đại gia nào đó đi cho đời em đỡ khổ. Đế Thích bảo, ta đã hết sức giúp chú em rồi, cuộc đời quan trọng là thời điểm, đúng lúc này chỉ có ba người chết là một thằng trộm chó bị dân đánh, một người vì không lên được chức trưởng phòng nên uất quá mà chết, và ông chủ lò mổ này thôi. Trương Bốn thở dài, thế em không quay về có được không?  Đế Thích an ủi, thôi cố mấy chục năm nữa rồi lên đây luôn thể. Nói đến đó, một tiếng động như sấm, rồi một luồng ánh sáng lao đi vun vút trong không gian. Trương Bốn không biết gì nữa. Chỉ đến lúc tỉnh dậy, thấy mình ở trong một căn phòng rộng, trần dát vàng, máy lạnh trung tâm, giường gỗ quý. Hắn reo lên một tiếng vì sung sướng. Đổi đời rồi, đang ở nhà tập thể tự nhiên lại được ở nhà riêng thế này, đúng là gần bằng thiên đường rồi chứ còn gì.

Nghe tiếng reo của hắn, bà vợ ông chủ lò mổ chạy lên, vừa chạy vừa chắp tay khấn vái, cười trong khi nước mắt vẫn còn giàn giụa. Ơi trời, thế là bao nhiêu công lễ bái của bà đã được đền đáp. Bà xông đến, ôm lấy Trương Bốn mà than vãn, ông ơi là ông sao ông nỡ bỏ em ra đi giữa lúc đời đang đẹp. Trương Bốn ngẩn người, quả là bà đẹp thật, phốp pháp, phì nhiêu, lại đang ở độ tuổi hồi xuân. Bà lại ngước lên nhìn hắn, anh quay lại với em rồi, anh không nỡ bỏ em ra đi đúng không nào. Hắn thở dài, em ạ, anh không phải chồng em, anh là nhà nghiên cứu khoa học Trương Bốn. Giải thích một hồi, phu nhân ông chủ lò mổ vẫn không chịu nghe, bởi làm gì có chuyện kỳ quặc như thế. Hắn ôn tồn, thôi em xuống nhà đi, anh nghỉ ngơi một lát. Chưa bao giờ thấy chồng mình ăn nói nhỏ nhẹ như thế, bà vợ vừa đi giật lùi vừa há hốc mồm ra vì ngạc nhiên. Trương Bốn chỉ mất ít phút để định thần lại. Hắn hiểu rằng mình vẫn là nhà nghiên cứu Trương Bốn nhưng trong xác lão chủ lò mổ. Tóm lại là hẵng cứ tạm ở đây cho sướng cái thân đã, chả tội gì mà về.

Tự nhiên chồng sống lại, bà vợ ông chủ lò mổ thích lắm, cung phụng không thiếu thứ gì trên đời. Nhưng thói đời là vậy, mãi rồi cũng chán, Trương Bốn lò dò về nhà cũ. Hắn định giở một chiêu tuyệt diệu là lấy kẻ miền xuôi nuôi kẻ miền ngược. Lại tự an ủi rằng, làm thế cũng đâu có gì sai.

Nữ nghiên cứu viên- vợ Trương Bốn ngất tại chỗ khi thấy lão chủ lò mổ tự xưng là chồng mình trong khi thân thể thì khác, giọng nói cũng thay đổi hoàn toàn. Tỉnh dậy, cô nằng nặc đuổi Trương Bốn ra khỏi nhà. Sao mà có chuyện lạ đời như vậy được, chồng mình đã chết rồi cơ mà, bàn thờ đã nguội lạnh khói hương đâu. Trương Bốn cười, có cần anh tả hết trên người em có mấy nốt ruồi, mấy vết sẹo không, có cần anh tả lại ngày anh cầu hôn với em trên cầu tự nhiên mưa ướt hết cả đôi không, có cần anh kể lại hôm đầu tiên về ở với nhau anh bị ỉa chảy cả đêm không. Cô vợ ngẩn người ra, đúng rồi, chỉ có Trương Bốn chồng mình mới biết những chuyện này. Cô vợ thở dốc, làm hai bầu vú cũng phập phồng theo. Làm Trương Bốn không thể kiềm chế nổi nữa, suốt mấy hôm rồi đã phải phục vụ bà vợ ông chủ lò mổ béo mập, nay mới được hành sự với phụ nữ thực thụ. Cô vợ bảo, công nhận vào xác mới này anh khỏe thật, em hài lòng lắm. Trương Bốn bảo, thôi được rồi, anh về bên đó đã rồi tính sau.

Vừa ra khỏi cửa, đã thấy bà vợ ông chủ lò mổ cùng đám đầu gấu đứng đợi ở bên kia đường. Chết rồi, Trương Bốn thở dài, sao lại trớ trêu đến như thế cơ chứ. Bà vợ ông chủ lò mổ quang quác, tưởng ông đi cặp bồ với con nào xinh đẹp trẻ trung, ai dè đi cặp với con cá rô đực. Trương Bốn hất hàm, đừng ăn nói kiểu vô học thế, cô ấy là vợ tôi. Bà vợ ông chủ lò mổ ngạc nhiên, thế tôi là cái gì của ông. Trương Bốn cười, cũng là vợ. Thế này thì không được rồi, bà nghiến răng, ông đúng là gái đĩ già mồm, đừng tưởng lâu nay tôi chiều chuộng là tôi sợ ông nhé.Nhìn thấy đám đầu gấu mặt hằm hằm như sát thủ, biết là đằng nào cũng không thoát nổi, Trương Bốn ngồi phịch xuống đường, tôi ngồi đây, bà muốn làm gì thì làm đi, sống với nhau bao nhiêu năm rồi, có gì thì cũng phải bình tĩnh bảo nhau chứ. Bà vợ giật mình, sao hôm nay chồng mình lại điềm tĩnh đến thế cơ chứ, mà một khi lão ta đã nhẹ nhàng thì là không thể đùa được. Bèn hạ giọng, thôi, có gì thì vợ chồng về bảo nhau. Trương Bốn đắc thắng đứng dậy. Một đầu gấu lớn tuổi nhất trong đám rỉ tai Trương Bốn, công nhận đại ca oách, em đây giang hồ vẫy vùng mấy chục năm mà về nhà sợ vợ còn hơn sợ cọp. Trương Bốn thầm thì, anh cũng sợ lắm chú ạ, nhưng cùng tắc biến, mà biến tắc thông. Đầu gấu già gật gù, để em ghi lại câu này mai kia dậy cho mấy chú em làm nghề thông tắc vệ sinh.

Đang lục tục kéo nhau về thì nữ nghiên cứu viên đẩy cửa xông ra. Này, nữ nghiên cứu viên chỉ tay vào mặt bà vợ ông chủ lò mổ, chị đừng tưởng chị dẫn người đến đây cướp chồng của tôi là xong với tôi đâu đấy. Trương Bốn sững người, sao hôm nay vợ mình lại mạnh mẽ đến như thế được nhỉ. Lại tự giải thích, gì chứ đàn bà luôn có tính sở hữu cao, làm sao chịu được cảnh người ta cướp chồng mình đi ngay trước cửa nhà mình.

Không ai chịu ai thì ra tòa. Đương nhiên là rất khó xử, lần này theo nghĩa đen, là bởi vì hồn một đằng xác một nẻo. Chánh án định dùng mẹo như  Vòng phấn Cáp-ca-dơ nghĩa là cho hai bà giằng hắn xem bà nào xót, thì cả hai bà đều không chịu, đồng thanh thưa rằng vở đó chúng tôi xem rồi, ngài đừng làm thế mất công. Chánh án nghĩ ngợi hồi lâu rồi tuyên bố, vậy mỗi ngày một nhà cho đều, tháng nào có ngày lẻ thì cho Trương Bốn tự do, người chứ có phải máy đâu mà hoạt động liên tục. Vừa dứt lời, cả phiên tòa vỗ tay như sấm dậy. Lẽ ra phải ra hiệu cho im lặng, nhưng chánh án linh động để mọi người vỗ tay, bởi ông còn trẻ, không quá nghiêm trang, lại được hâm mộ như vậy, nay mai tha hồ nổi tiếng ở thời buổi cứ cái gì bất thường là đều được lên báo.

Ngày đầu tiên về với nữ nghiên cứu viên một cách đường hoàng sau khi xảy ra chuyện, Trương Bốn xúc động lắm. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng dù sao cũng gắn bó với hắn mấy chục năm. Trương Bốn nghiến răng kèn kẹt khi lại phải nhìn cái bức tường thằng cha bán phở hàng xóm dựng lên che mất ánh sáng cửa sổ nhà mình. Khốn nạn, thằng cha đó cậy khỏe, cậy đông con, Trương Bốn sang nói lí lẽ còn bị đẩy vào góc tường, may có công an phường đến mới thoát trận đòn được liệt vào hạng vạn cố chi thù. Trương Bốn lẩm bẩm, được, rồi sẽ có ngày. Bỗng đâu, lão chủ quán phở xuất hiện bất thình lình như độn thổ, đứng trước mặt Trương Bốn với nụ cười bẽn lẽn như gái về nhà chồng. Thưa bác, lão chủ quán phở gãi đầu mặc dù trên cái đầu trọc của lão thì đến vi trùng còn phải chạy chứ chưa nói đến chấy rận, trước kia gia đình em mạo phạm, nay có gì bác bỏ qua, em sẽ bảo các cháu dỡ tường, thôi thì bán anh em xa mua láng giềng gần. Trương Bốn mỉm cười, thì ra cái xác này có lợi quá đi thôi. Bèn vỗ vai lão chủ quán phở, dùng ngay cách xưng hô của lão mặc dù hắn ít hơn lão dễ phải đến chục tuổi, tôi trách chú làm gì, bát đũa còn có khi xô nữa là hàng xóm. Được lời như cởi tấm lòng, lão bán phở hồ hởi, chạy về nhà rồi chạy sang như ma làm, cầm cái đùi chó rồi dúi vào tay Trương Bốn, em biếu bác về ăn cho sung mãn, chó này xịn đấy. Trương Bốn cầm đùi chó nghênh ngang đi vào nhà, mặt vênh lên như đón gió, hất hàm bảo nữ nghiên cứu viên, từ nay đứa nào động đến em, anh cho nó đi bằng vành, thậm chí bằng nan hoa. Nói xong sững người lại vì thấy không đúng ngôn ngữ của Trương Bốn nghiên cứu viên. Những tưởng cô vợ giận dỗi, ai dè cô vỗ tay hoan hô, thế mới là đàn ông chứ, lâu nay em yêu anh nhưng em vẫn tự nhủ rằng nếu anh mạnh mẽ lên một chút thì cuộc sống chúng mình tốt biết bao. Hắn ngẩn người, thế em không ghê tởm anh trong bộ dạng này à. Không, cô vợ mỉm cười, cái em cần là tâm hồn, nếu không em đã chẳng lấy một nhà nghiên cứu khoa học cao hơn Tây gầy hơn ta, mắt ốc luộc mũi diều hâu như anh. Cảm động, Trương Bốn ôm nữ nghiên cứu vào lòng, anh sẽ đền bù cho em thật nhiều. Vừa hứa xong thì chuông đã điểm mười hai giờ đêm. Trương Bốn lẩm bẩm, khỉ thật, lúc ở tòa lại không nghĩ ra là một ngày bắt đầu lúc 0 giờ rồi em ngủ đi thôi như lời một bài nhạc sến.

Về đến phòng ngủ của căn biệt thự, bà vợ ông chủ lò mổ đã mặc áo ngủ mỏng màu trắng nằm đợi sẵn. Cả ngày đã ôn nghèo kể khổ với nhà nữ nghiên cứu, giờ hắn không còn đủ sức. Nhưng không thể làm bà mất hứng, như thế thật phũ phàng với phụ nữ. Trương Bốn cười, anh sẽ đàn cho em nghe một bản. Bà vợ sung sướng, bao năm nay rồi chưa bao giờ được nghe chồng nịnh được một câu chứ nói gì đến đoạn đàn ca sáo nhị. Hắn chạy xuống nhà vớ lấy cây đàn ghi-ta mà trước đó ông chủ lò mổ mua chỉ để bầy cho đẹp, để ra vẻ ta đây. So dây rồi đàn một bản trữ tình, khúc Romance mà ai mới học đàn cũng thích chơi để chạy ngón và ra vẻ huyền bí. Bà vợ say sưa nghe, đến độ một dây áo rơi xuống mà không biết, thành thử tạo nên một cảnh tượng hết sức gợi không khí phồn thực. May cho hắn, chưa nghe hết bài, bà đã lăn ra ngủ. Thực ra một trong những tác dụng của âm nhạc cũng ở chỗ đó, những giai điệu du dương có thể thay thế xuất sắc điệu hát ru hoặc việc đếm cừu.

Ngủ dậy, hắn được phục vụ ăn sáng thật sang trọng. Bánh mỳ, trứng ốp, thịt nguội, café pha máy, đặt trên bàn phủ khăn trắng. Bà vợ ỏn ẻn, anh ăn đi lấy sức, đêm nay phải bù cho em đấy nhé. Trương Bốn cười, em khỏi lo, đêm nay anh sẽ bù. Bà vợ lại bảo, ăn nhanh lên rồi đi đòi nợ thằng Hợi cho em. Nghe đến đó, Trương Bốn bủn rủn, miếng thịt đưa lên bỗng rơi xuống. Chết đến đít rồi, phải làm sao đây. Bà vợ gầm lên, nó nợ em hơi nhiều rồi, hôm nay không đòi được anh cứ thịt một bộ phận nào đó trên người nó về đây. Nhìn vẻ mặt hắn, bà lại quát, anh sợ à. Đàn ông đa phần không chịu nổi lời nói khích, Trương Bốn đập bàn, tôi sợ gì bố con thằng nào. Bà vợ cười, thế mới là chồng em chứ, đi nhanh lên anh, mấy thằng đệ đợi ở dưới nhà rồi đấy.

Trương Bốn đứng trước cửa nhà tay Hợi hồi lâu. Hắn sợ là đúng, bởi tay Hợi này cũng không phải là tay mơ. Đám đàn em ngồi xung quanh, im lặng như những gốc cây khô. Tặc lưỡi hồi lâu, rồi hắn ra hiệu cho một đàn em bấm chuông. Đích thân Hợi ra mở cửa. Tên đàn em hất hàm, hôm nay đại ca tôi đến đòi nợ. Hợi nhếch mép cười, rồi đi vào. Trương Bốn hít một hơi, rồi vào theo. Hợi ngồi vắt chân trên ghế, hất hàm, tôi không trả thì sao. Trương Bốn ngẩn người ra, sao lại có người hổ báo đến mức này cơ chứ. Hắn trả lời rất nhã nhặn, không sao, ông không có thì thôi, tôi biếu ông. Nói xong đứng dậy. Không đòi được, thà biếu Hợi còn được tiếng là có đạo đức, hắn thầm nghĩ. Mấy tên đàn em cũng đi ra theo.

Về đến nhà ông chủ lò mổ, Trương Bốn lên phòng, khóa trái cửa, trốn biệt, để tránh bị hỏi về chuyện vừa xảy ra, dù gì thì cũng mất mặt quá. Đế Thích lách cửa bước vào, ta lâu nay mới rảnh để đánh với đệ ván cờ. Trương Bốn nhíu vai, đại nhân sao hạ được em. Nói rôi bày bàn cờ ra, đánh không hề khách sáo, chỉ mười lăm phút là Đế Thích bị dồn vào thế pháo đầu xuất tướng xe đâm thọc rất cơ bản. Đế Thích gật gù thán phục, lại hỏi, thế đệ sống có ổn không, ta áy náy lắm, sức ta cũng chỉ làm được đến thế. Trương Bốn cười, ổn lắm, quan trọng là biết làm chủ tình hình. Đế Thích gật gù, vậy ta yên tâm rồi, lại xếp quân cờ vào, quyết hạ bằng được Trương Bốn một ván. Trương Bốn cười, ván này em nhường đại nhân em sẽ đánh mã quỳ xe chân sỹ. Đế Thích ngạc nhiên, không phải vì nước cờ mà vì không hiểu hắn xoay xở ra sao giữa thân xác và hai người đàn bà. Trương Bốn tủm tỉm, đại nhân ạ, nói chung ai cũng có nhu cầu thay đổi, cho nên, việc một nhà khoa học được ngủ với lão hàng thịt nhiều khi mang đến xúc cảm rất chi là mãnh liệt. Đế Thích bảo, công nhận đệ quả là cao thủ, không chỉ trong cờ, thế mà lâu nay, ta không dám xuống gặp đệ cũng chỉ vì áy náy rằng đệ đang bất hạnh. Đến ván thứ năm mà vẫn không hạ được hắn, Đế Thích ra về, sau khi hẹn sẽ tái đấu.

Bà vợ ông chủ lò mổ đập cửa ầm ầm. Thì mở, đằng nào cũng phải đối diện với sự hèn kém của mình, hắn thầm nhủ. Cánh cửa vừa mở ra, bà lao như tên bắn, hai tay ôm lấy cổ hắn, hai chân quặp lấy lưng hắn. Mình ạ, công nhận mình càng ngày càng cao tay, thằng Hợi vừa đến giả tiền. Nó bảo, phải chi mình chửi mắng thì nó còn dám chiến, nay tự nhiên thấy mình bảo mình cho nó, thế là nó run quá, cả ngày cứ ra vào không hiểu mình sẽ làm gì tiếp theo. Trương Bốn như vứt được hòn đá đeo trên người nãy giờ, nhẹ nhàng hỏi, thế mình trả công tôi như thế nào? Bà vợ cười, vợ chồng đầu tiên cũng phải đúng luật, 50-50 mình ạ, tất nhiên phần cho mấy thằng đàn em là mình chi. Trương Bốn gật gù đồng ý, vợ chồng phải như thế mới bền lâu được. Bà vợ bảo, cũng còn cách để bền nữa. Hiểu ý, Trương Bốn bế bà vợ lên, rồi đặt vào giữa giường.

Trương Bốn về nhà cũ khi đã quá nửa đêm, khi bà vợ ông chủ lò mổ đã say giấc nồng sau khi đã thỏa mãn. Hắn giúi cho nữ nghiên cứu viên bọc tiền, cầm lấy mà tiêu em ạ. Nữ nghiên cứu viên đếm đi đếm lại hai lần, kinh ngạc hỏi hắn, sao nhiều thế, bằng cả năm lương của em. Hắn nhếch mép cười, em đừng hỏi, mà chỉ cần biết rằng Trương Bốn ngày nay không còn là Trương Bốn của ngày xưa nữa. Nói xong một câu hết sức khoan trương như trong tấu hài, hắn lại dịu giọng bảo, em vất vả vì anh bao năm nay mà có được gì đâu. Nữ nghiên cứu viên mắt đỏ hoe, xúc động nói, em hạnh phúc quá anh ạ. Bao năm nay em đã được phần tinh thần, giờ được thêm phần vật chất nữa thì đúng là không còn gì vui bằng. Phấn chấn, hắn khoát tay, tinh thần cũng lại phải vui chứ em. Nói xong lại bế nữ nghiên cứu viên đi vào phòng ngủ.

Lần này thì hắn ngủ trước sau khi thỏa mãn. Nữ nghiên cứu viên không ngủ, bởi còn bận viết nốt báo cáo. Nàng nhìn hắn chăm chú, rồi tự an ủi mình rằng ở trong cái xác thô kệch kia vẫn là chàng trai tài hoa ngày nào, chàng thủ khoa tốt nghiệp đã chinh phục nàng bằng giọng hát trầm ấm và ngón đàn lả lướt, vả lại, nếu chàng có tiền bia bọt nhậu nhẹt như mọi người thì giờ này cũng xồ ra khác gì.

Hai tên quỷ sử lại hiện ra, nhã nhặn mời Trương Bốn đi theo chúng. Lần này hắn khoát tay ra hiệu để tự đi. Đến nơi, phán quan cười rất tươi, bắt tay hắn đàng hoàng. Chả gì hắn cũng là người quen của Đế Thích, thân thiện một chút có mất gì đâu. Phán quan bảo, từ hôm ấy đến giờ ngài Đế Thích băn khoăn lắm xem có cách nào giúp anh trở lại như cũ không. Lại thở dài, thực ra là lỗi của chúng tôi, nhưng bắt đầu từ đâu thì chịu, nhưng phán quan tôi áy náy quá. May hôm nọ tìm hiểu thì mới biết là xác cũ của anh chưa bị rữa, chắc do dưới trần gian anh ăn nhiều thực phẩm có chứa formol, nên gọi anh lên để báo tin mừng rằng, anh hoàn toàn có thể hồn về xác cũ được. Trương Bốn thở dài, giờ ngài báo muộn quá, tôi đã quen với cuộc sống hiện tại rồi, khó thay đổi lắm, ví thử như ngài đây đang làm phán quan phải chuyển sang làm tướng đánh trận, liệu ngài có thích không? Phán quan nghĩ ngợi rồi gật gù, anh nói cũng có lý, nhưng phải cho chúng tôi sửa sai chứ. Trương Bốn cười, không hề sai, các ngài sửa làm gì. Phán quan thở dài, công nhận anh nói hay, chả trách ông Đế Thích cứ muốn xuống chơi với anh. Trương Bốn bảo, hôm nào ngài trốn xuống trần, em sẽ đãi ngài đủ món ăn chơi. Phán quan bảo, nhớ đấy nhé. Hai người ngoéo tay nhau hứa hẹn thay cho văn bản ký kết.

Thế là từ hôm đó, Trương Bốn sống một thân hai nhà. Hắn tự hào lắm, có phải ai cũng được ở với hai người phụ nữ một cách đường hoàng như thế đâu. Bà vợ ông chủ lò mổ thì được khuyến mãi thêm sự lãng mạn, nữ nghiên cứu viên thì được thêm tiền mặt cũng như khoản gối chăn, nên cả hai thân thiết với nhau lắm vì cùng chung một niềm đam mê. Tội gì phải ghen tuông với nhau cho mệt. Thỉnh thoảng lại đánh cờ với Đế Thích hay đi nhậu với phán quan. Đời đẹp hơn cả trong mơ.

Bỗng một hôm, Đế Thích hớt hải chạy vào phòng đúng lúc hắn đang chuẩn bị hành sự. Chết rồi chú em ạ, ông Giời không đồng ý chuyện xác chú còn mà hồn chú lại ở xác khác, đã thế còn ngang nhiên vi phạm luật hôn nhân gia đình, khốn nạn là sao lúc sống chú em ăn nhiều chất bảo quản thế, xác cứ tươi roi rói. Lại nghe nói chú em không chịu nhập vào như cũ nên sai Thiên Lôi xuống đánh, ta xin mãi không được. Trương Bốn bảo, đại nhân có cách nào cho em gặp Thiên Lôi không. Đế Thích lắc đầu, thiên đình dạo này nghiêm lắm, trước khi Thiên Lôi đi đánh là không cho gặp ai để khỏi nhận hối lộ. Trương Bốn thở dài não nề, thôi đời em coi như xong. Lại hỏi, thế em có được lên thiên đàng như trước không. Đế Thích lắc đầu, từ khi chú em nhập vào xác chủ lò mổ, tự nhiên chú mang tội sát sinh của lão ta. Thôi ta cũng chỉ biết đến thế, chú em giờ nếu chưa ăn gì thì cố đi mà ăn, chưa chơi thì đi mà chơi cho bõ, kẻo sau lại tiếc. Trương Bốn gật đầu cảm tạ người bạn cờ tốt bụng. Hắn thở dài, đến Giời còn ghen ăn tức ở thì biết sao đây, lỗi có phải do hắn gây ra đâu mà giờ bắt hắn gánh chịu. Đã đền xác cho hắn, sau lại bắt hắn quay lại xác cũ, tuy chưa rữa nhưng chắc gì đã còn thơm tho, thế sau này hứng lên lại bắt hắn nhập lần nữa à? Đã thế, cứ cho Thiên Lôi xuống đánh, rồi hắn sẽ kiện cho biết tay.

Thế là, đúng hôm trời mưa to nhất, hắn đứng ra giữa đường, ngửa mặt lên. Bà vợ ông chủ lò mổ nhìn xuống, thầm nghĩ, chồng mình đúng là lãng mạn. Bèn gọi to, em xuống tắm mưa với mình nhé. Trương Bốn gào lên, xuống để chết cả đôi à. Bà vợ ỏn ẻn, được chết với mình rồi đồi thông hai mộ là niềm mơ ước của em. Hai người ôm nhau dưới mưa. Trương Bốn vừa ghì chặt người vợ béo vừa nghĩ, có thêm người lên trời cũng vui hơn. Một tiếng sét nổ vang tai nhức óc. Trương Bốn nhắm mắt vào. Bà vợ sợ quá cũng ôm chặt lấy hắn. Một lúc sau, Trương Bốn mở mắt ra, vì không thấy ai dẫn mình đi. Hắn nhéo bà vợ. Bà vợ cười bẽn lẽn. Hắn tự nhéo mình. Hóa ra cả hai vẫn sống.

Đêm đến. Phán quan hiện ra, bảo hắn, chúc mừng chú em thoát chết, lần vừa rồi là chú Thiên Lôi mới, chú này con ông cháu cha nên được nhận chứ thực ra mắt bị lác, đánh tầm sét toàn nhầm, nhưng chẳng ai dám khiếu nại cả, mà trên thiên đình có luật là chỉ được đánh mỗi người một lần, bởi làm gì có chuyện một người mà phải chết những hai lần.

Từ đó, y như kết thúc trong những truyện cổ tích, Trương Bốn sống yên ổn và êm đềm bên hai bà vợ.

 

NGUYỄN TOÀN THẮNG

Nguồn hình : gifovea.tumblr.com

Team VietPost

Để lại lời bình luận