Dòng sông như những dòng đời, luôn gắn bó với con người. Sông vừa hiền hòa vừa dữ dội. Sông là nguồn sống, cũng là kỷ niệm, có cả vui, buồn… như dấu ấn tuổi thơ.
Có lẽ ai cũng có một dòng sông chảy qua miền ký ức, qua những yếu đuối, ngây ngô buổi ban đầu, giàu xúc cảm, gắn liền với dĩ vãng đáng tôn thờ…
Trong cuộc sống bề bộn lo toan. Chuyện cơm áo, công danh, sự nghiệp… luôn cuốn ta đi với những sự vụ mỗi ngày. Để rồi có những lúc chợt giật mình nhớ về dòng sông thơ ấu. Nơi đã cùng ta qua năm tháng thơ ngây. Nơi lần đầu tôi biết được biết cảm giác sung sướng khi một mình vượt qua được nỗi sợ hãi. Được nếm hương vị của sự chiến thắng, dù chỉ là vượt qua một dòng sông nhỏ, nhưng đã cho mình cảm giác tự tin. Dòng sông thơ ấu của tôi, chỉ là một nhánh của dòng Lam giang kỳ vĩ. Trong mắt tôi thuở ấy, dòng sông đã chứa biết bao bí ẩn. Với những câu chuyện huyền ảo, đầy mộng mỵ… Những buổi tắm sông, đắm mình trong dòng nước mát, tôi cứ tưởng con sông quê mình là lớn nhất, đẹp nhất…
Rồi năm tháng qua đi, từ một cậu bé chăn trâu, tôi thành sinh viên Thuỷ lợi. Có lẽ cũng là do duyên phận với những dòng sông! Vào nghề, những cuộc viễn du đã đưa tôi đến với những dòng sông hùng vĩ của đất nước: sông Hồng ngầu đỏ, sông Đà xanh đen, sông Mã oai hùng… và dòng Cửu Long hiền hòa, trải rộng đến ngút ngàn. Đến đâu những dòng sông cũng luôn thân thiết, rộng mở như tấm lòng nhân hậu của Bà Mẹ Việt. Ôi, những dòng sông luôn mang nặng phù sa, bồi đắp nên những châu thổ màu mỡ, trù phú và ấm no.
Dù đã đi qua nhiều dòng sông, cả những dòng sông ở những chân trời xa lắc. Nhưng dội lên trong tôi luôn là nỗi nhớ khôn nguôi về dòng sông thơ ấu, dòng sông chảy qua miền thơ dại. Mỗi lần có dịp tôi lại về quê, đứng trên bờ dòng sông ngày ấy, nhớ lại những năm tháng thơ ngây, vô tư lự. Nhưng dòng sông thơ ấu bây giờ đã khác xưa nhiều. Dòng sông xưa giờ thành tù đọng, tôi nghẹn ngào khẽ gọi…
Chảy đi sông ơi
Nguồn : VĂN THƠ NHẠC
Ảnh : Thư viện ảnh đẹp

Team VietPost

Để lại lời bình luận