Ngày hai cữ sáng – chiều, Giang thường cầm chổi quét cho sạch đám lá si rụng đầy sân chùa. Giang đã bắt đầu biết quan sát mọi thứ xung quanh trong sự tĩnh lặng.

Ngôi chùa được dựng trên nền khuyết của một vách núi tự bao giờ, Giang cũng chẳng biết. Giang vô ở hẳn trong chùa năm tám tuổi. Là chú tiểu, nó đã ở đây với thầy trụ trì được tám năm. Bây giờ, Giang mười sáu. Giang chỉ nhớ mang máng lời ngoại kể. Khi nó chào đời, gia đình bắt đầu khánh tận. Tuổi thơ của Giang trôi đi trong nỗi khốn khó của gia đình. Ba – má đi coi bói, ông thầy nói Giang là khắc tinh nên đem vô chùa gởi cho nhẹ nghiệp chướng.

Ngày ngoại mất, Giang khóc thiệt nhiều. Thầy dẫn nó xuống núi viếng ngoại. Chỉ kịp nghe thầy đọc xong bài kinh sám hối, thắp mấy cây nhang cho ngoại rồi Giang lại được thầy dẫn quay về chùa.

Có vài lần, gia đình quày quả lên chùa thăm. Những lúc ấy, Giang thấy lòng rộn ràng. Nó được ăn nhiều thứ trái cây, bánh kẹo mà nhà chùa không có sẵn. Giang vui. Trong niềm vui thoáng qua của những câu chuyện xóm làng.

Thầy thương Giang lắm. Nhưng cũng rất khắt khe với nó theo giới luật của nhà chùa. Vì Giang là đứa trẻ hiếu động. Thầy dạy học cho Giang qua kinh kệ và tưới vào hồn nó những bài đức dục không làm xao động lòng trần.

Hổng biết sao, chiều nay Giang nhớ nhà ghê gớm. Nó ra trước sân, nhìn xuống chân núi. Ánh hoàng hôn phủ lên ngút ngàn ruộng lúa xanh rì kéo dài tận chân trời. Giang phóng tầm mắt theo sự dịch chuyển của đàn cò phía bên kia lũy tre chỉ còn là những chấm đen di động trong không trung. Từng cụm khói lam bốc lên từ chái bếp của những mái nhà sửa soạn cho bữa cơm chiều, con sông uốn khúc lượn quanh… Tất cả đọng lại như bức tranh thủy mặc trước mắt. Ở ngay dưới chân núi thôi nhưng Giang thấy sao mà xa quá.

Một bàn tay khẽ khàng đặt lên vai Giang. Quay lại, thì ra Thầy đã đứng sau lưng tự lúc nào mà Giang không hề biết. Nó bắt gặp ánh mắt của thầy cũng nhìn về hướng dưới chân núi. Nơi có mái nhà bốc lên từng cụm khói lam. Trong ánh mắt sâu thẳm của Thầy, Giang đọc được nỗi nhớ. Giang cũng từng nghe người dưới chân núi lên vãn cảnh chùa kể với nhau về thầy. Mà miệng đời như ngòi rạch thì làm sao ngăn. Họ nói rằng, thầy đi tu cũng từ nơi phát ra những cụm khói lam ấy. Nơi có một tình yêu không trọn vẹn trong cõi xôn xao của người đời. Nơi mà chiều nào đứng đây cũng thấy rõ nồn nột từng cụm khói lam phấp phới tan vào trong mây cứ nhắc người ta về sự sống đang tồn tại và cuộc hạnh ngộ xa vời.

Rất nhiều lần, Thầy dẫn Giang vô rừng, xuống núi tìm dược thảo. Những khi chân Giang tóe máu vì đạp phải gai rừng, đá nhọn, Thầy đều cõng nó. So trọng lượng của Giang thì trọng lượng của những cụm khói lam kia có là gì đâu. Nhưng, chiều nay Giang đã thấy sức nặng ngàn cân của cụm khói lam trĩu nặng trên mắt Thầy. Xa xăm nhưng nặng trĩu. Giang tự hỏi :” Thầy có cõng nổi cụm khói lam kia như cõng nó không ?”

Ừ, đi tu khó lắm. Phải có căn duyên thì mới được trọn đường. Cũng giống như chữ HẠNH nằm kề chữ PHÚC vậy. Người sống có phẩm hạnh thì sẽ gặt được phúc đức. Bởi thế, trong nhân gian vẫn thường hay ao ước với tới được hạnh phúc đó sao.

Bất chợt, Thầy và Giang đều bắt đầu đọc bài kinh sám hối. Cả hai cùng lặng lẽ quay vô chùa trong tiếng lá rụng. Trước khi rời gót, Giang còn liếc nhìn xuống phía xa dưới chân núi. Từng cụm khói lam vẫn bốc lên rồi vương vào chân mây. Như đã vương vào phẩm hạnh của lòng thầy.

Trường Giang.

 

Team VietPost

Để lại lời bình luận