….Tháng 5 về rồi đó. Về trên những ngón tay gầy của Hạ. Mùa chia tay của tuổi học trò. Mùa của lưu bút chuyền tay. Mùa của Phượng. Đưa tay nhặt từng bông hoa đỏ thắm rơi trên sân trường, rồi tướt ra làm thành hình cánh bướm, ép vào trang lưu bút. Lưu lại cả một quảng đời tinh khôi không vướng bụi hồng trần.

 

 

….Tháng 5 về rồi đó. Về trên nỗi nhọc nhằn của Mẹ – Cha. Vì phải chuẩn bị cho những đứa con trước ngưỡng cửa đại học xa nhà thiếu nơi nương tựa. Nhà lại vắng thêm người cho việc đồng áng. Đôi mắt của Mẹ – Cha trở nên sâu hơn và tóc sẽ thêm nhiều sợi bạc.

….Tháng 5 về rồi đó. Về một cách tất bật cho mùa luyện thi. Cho buổi giã từ mái ấm của trường – lớp, Thầy – Cô. Một thế hệ chuẩn bị bước chân xuống cuộc đời chông chênh không mong đợi !

Ôi, tháng 5 lớn dần trong nỗi nhớ !…

Vậy đó, bao nhiêu tháng 5 đã qua rồi ? Sáng nay, chợt giật mình. Ký ức như khói, như mây. Quá vãng lung linh hiện về.

 

 

….Tháng 5 của tôi. Tháng 5 của một thời mà tôi muốn ngồi mãi trên chuyến xe cổ tích để trở về vùng ấu thơ của buổi thiếu thời. Lật trang lưu bút đã úa vàng, thoáng hiện những câu thơ năm nào :

” Đêm nay ngủ trễ đồng hồ reo
Vì bận ghi thơ mấy chữ nghèo.
Sao nghiêng đổi chỗ bay tan tác
Bóng xế in cây ánh trăng treo.
Mực đen khó nhạt, tình lưu luyến
Giấy trắng khôn nguôi nỗi hắt heo.
Mùa thi gần tới, xuân bịn rịn
Ra đi nhường chỗ nắng hè theo. ”

….Tuổi đong đầy mật ngọt, ươm hồng ước mơ, thả nồng ký ức đã trôi đi vội vã trong đời người đầy phiền muộn. Sự nghịch ngợm, phá phách, những dỗi hờn, trách cứ đến ngu ngơ không còn. Chỉ một sớm mai thức dậy đã như một câu chuyện huyền thoại.

 

 

….Nhớ, nhớ nhiều và vĩnh viễn nhớ :

“…Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo
Có nhớ ta, chàng tuổi trẻ tóc bay
Là học trò nhưng không sách cầm tay
Có tâm sự, đi nói cùng cây cỏ…” ( Đinh Hùng )

….Tháng 5, thấm thoát tóc đã ngả màu sương gió.

….Tháng 5, hãy trao cho nhau những ân cần như một thuở đã đợi chờ bạn nhé.

….Tháng 5, những tối cafe dưới cây lá, hoa đèn không bao giờ đủ để vơi đi nỗi nhớ trong lòng mỗi người.

….Tháng 5, gặp lại bạn thuở tuổi hoa niên nơi xứ người, đang đối diện với nhiều nỗi buồn không mong đợi trong cuộc sống. Sao cảm thấy thân thương đến đỗi lạ kỳ. Luôn mong cho bạn được yên bình và cả cho tôi.

….Tháng 5, có ngày của Mẹ ( Mother’s day ). Ta nhớ đôi vai gầy nhọc nhằn trong mưa-nắng, cúc cung nuôi nấng, dạy dỗ để ta được yên vị nơi bóng mát học đường…Ta thành nhân mà chưa trả nổi ân nghĩa sinh thành thì Mẹ đã như cánh hạc bay về trời trong chiều mưa miên viễn !…

 

 

….Tháng 5, có ngày Tưởng Niệm ( Memorial day ). Ta cúi đầu trước những chiến sĩ đã gửi gắm một phần thân thể vào lòng đất Mẹ, cúi đầu trước những anh linh đã ngã xuống vĩnh viễn không quay về để cho chúng ta có được cuộc sống tươi đẹp ngày hôm nay.

 

 

Ta chào nhé tháng 5 miền cổ tích :

” Tháng 5 về trên ngón gầy của Hạ
Phượng cháy đỏ bên trời trong ký ức xa – xưa.
Giấy học trò làm tươi hồn viễn xứ
Dù trang lưu bút có nhạt nhòa theo tháng nắng – ngày mưa
Áo trắng đi qua
Còn nợ chiếc ghế đá ở sân trường.”

( Trường Giang )

Ảnh : Internet

Team VietPost

Để lại lời bình luận