THƠ

Thân nhẹ

làm bóng

Tình nặng

làm núi

Rỗng không

như Lời.

 

Nửa đêm hoa nở

đầy một bầu không

sáng dậy hoa rụng

đầy ban mai hồng.

 

CHIỀU CHIỀU

Chiều chiều mẹ trồng ngọn khói

thu trơì bé lại phương con

trong mùi cơm thơm phưng phức

cõi trần thắm một màu son

Chiều chiều con trồng nỗi nhớ

dựng bên trời dải núi non

trong bước đá rời đất chuyển

làng xa khuất mấy vẫn còn

Chiều chiều… trồng một cõi chiều

dạ con chín chiều thắm thiết

trong mong manh làn khói bếp

thời gian lẫm chẫm đi về…

 

 MỘ

Mây trắng tơi bời bay

sông xanh cuồn cuộn chảy

Trên cánh đồng giờ này

cỏ cũng đang hoa lại…

Chỉ mộ ông bà ta

ngưng cả tiếng thở dài.

 

 LƯU LẠC

Thực thì ngắn, mộng thì dài

cái hữu hạn lại hoài thai vô cùng

Điều thiêng liêng, lẽ hư không

chữ rằng tượng đá tượng đồng tự xưa

Ngôi chữ cũng thể ngôi chùa

nuôi bao nhiêu những giấc mơ cõi trần

Phù du, phù phiếm, phù vân

bên kề hương khói, phía gần tuyết sương

Sống, là tìm lại dấu đường

thiên sai vạn biệt còn vương bước người.

ĐỖ TRỌNG KHƠI

 

 

 

 

Team VietPost

Để lại lời bình luận